Chương 123: Thánh Nữ của Ma Hoàng 7
Edit: Xanh Lá

Tuy đã đoán được hết thảy trước mắt này nhất định là ảo giác, nhưng trên thân thể cảm quan lại chân thật dị thường.

Những ngón tay thon dài kia, từng chút từng chút nhẹ nhàng đụng chạm thân thể mình, những chỗ bị chạm vào, da thịt tựa nhưbị cháy, đặc biệt nóng bỏng. Rõ ràng biết là ảo giác, nhưng cô vẫn không nhịn được mà rùng mình.

Loại cảm giác này thật sự vô cùng không ổn!

Nhưng Phó Minh Trạm lại như đang thưởng thức trân bảo hiếm có trên đời, cực lực khắc chế điên cuồng sâu trong nội tâm, hắn chậm rãi chạm khắp toàn thân cô một lượt……

Đường Khanh cắn răng, nỗ lực ép mình bình tĩnh, đúng lúc cô định nhắm mắt làm ngơ, bộ vị nào đó trên thân thể lại truyền đến một trận đau đớn.

“Ưm……”

Một tiếng hừ nhẹ tràn ra từ trong miệng cô, mà người kia cũng không nóng nảy, chỉ nói với giọng yêu chiều: “Bảo bối, em vẫn mỹ vị như vậy.”

Giọng nói tuy có chút quen thuộc, nhưng tuyệt đối không phải Phó Minh Trạm.

Cô bỗng dưng mở to mắt, lại thấy Phó Minh Trạm không biết từ khi nào đã biến thành Sở Việt một thân quân trang.

Sở Việt thấy cô nhìn mình, yêu chiều trong mắt ngày càng sâu đậm, “Bảo bối đã chịu nhìn anh rồi.”

Đường Khanh thiếu chút nữa muốn chửi bậy, cũng may rốt cuộc cô nhịn xuống, sau đó mặc kệ người bên cạnh nói gì, cô tiếp tục nhắm mắt, trong lòng yên lặng cầu nguyện. Tình huống trước mắt này, cô chỉ có thể tự cứu.

Cũng không biết có phải cầu nguyện có tác dụng hay không, hay hệ thống giúp đã cô giải quyết, sự khác thường trên người dần dần biến mất, đợi cô lần nữa mở mắt ra, cô đã về trong căn lều lúc trước.

Ảo cảnh bị phá, cô thở phào một tiếng, rốt cuộc cũng là chỉ sợ bóng sợ gió một hồi.

“Hệ thống, ta vừa mới……”

Không đợi cô nói xong, hệ thống đã ngắt lời: “Ta biết, Mộng Thú của Ma Hoàng.”

Nghe vậy, cô hơi nhíu mày, ảo cảnh Mộng Thú chế tạo ra cũng không phải ảo cảnh bình thường, đó chính là khiến bạn tiến vào trong mộng một cách vô cùng chân thật, phàm là người trúng chiếu của Mộng Thú, muốn thoát được sẽ rất khó khăn, rốt cuộc nếu là người định lực không đủ, vậy sẽ có thể bị nhốt trong mộng cả đời.

Hơn nữa, khi một người tiến vào mộng cảnh, Mộng Thú sẽ hấp thụ tinh khí của ngươi, thời gian kéo dài càng lâu, khả năng thoát ra liền càng nhỏ. Chẳng qua cảnh trong mơ người bình thường tiến vào đều là mộng đẹp, cũng không biết vì sao đến phiên cô lại là ác mộng.

Nghĩ vậy, sắc mặt cô tối sầm, thiếu chút nữa liền chửi bậy.

Hệ thống cảm nhận được cảm xúc của ký chủ, không khỏi hỏi: “Khanh Khanh, ngươi làm sao thế?”

“Gặp ác mộng!” Nếu không phải cô thoát ra sớm, thì theo trình tự cảnh trong mơ, e rằng tất cả nam chính hắc hóa cô từng công lược đều nhảy ra hung hăng nhục nhã cô một lần.

“Ồ.” Lúc này đến phiên hệ thống kinh ngạc, “Người khác đều là mộng đẹp, sao đến phiên ngươi liền thành ác mộng thế. Nói đến đây, vừa rồi ngươi đã trải qua cái gì?”

Nội dung khó có thể mở miệng như vậy, Đường Khanh dĩ nhiên không chịu nói, “Nói đến chuyện này, ta có thể thành công thoát ly cảnh trong mơ, có phải do ngươi giúp không vậy?”

Nếu cô bị tấn công về ý thức, vậy cái “tool hack” mang danh hệ thống tồn tại trong đầu này dĩ nhiên phải phát hiện đầu tiên.

“Không phải ta thì còn ai giúp ngươi chứ.” Hệ thống bày vẻ mặt kiêu ngạo, “Ngay cả Thần Ánh Sáng kia của ngươi cũng thường xuyên tuột xích, cho nên nói vẫn là hệ thống như ta đáng tin cậy hơn.”

Hệ thống hiếm khi đáng tin cậy một lần, Đường Khanh cũng không đả kích hắn, nên hiếm hoi nói lời cảm tạ: “Ừm, lần này đa tạ.”

Hệ thống còn muốn tiếp tục kiêu ngạo một hồi, thấy cô thế mà lại nói lời cảm tạ, nếu không phải mình không có thực thể, hắn đều cảm thấy mình sắp đỏ mặt đến nơi! Đương nhiên, loại sự cố xấu hổ này hắn còn lâu mới nói cho cô biết, đỡ cho về sau cô lại nhạo báng mình.

“Ừm, nói thế nào ngươi cũng là ký chủ của ta, nên vậy.”

Đường Khanh nghe giọng nói thoáng hiện kích động của hệ thống, cô nhoẻn miệng cười. Tuy cô thường xuyên bắt nạt hắn một chút, chẳng qua có hệ thống ở đây vẫn có thể khiến cô an tâm không ít, ví dụ như lúc này, mặc dù biết Ma Hoàng khẳng định sẽ có chiêu sau, cô vẫn hết sức bình tĩnh.

Có thể thả ra Mộng Thú, Ma Hoàng tất nhiên còn có chiêu tiếp theo, chỉ là cô không ngờ hắn thế mà lại dám quang minh chính đại xuất hiện trong lều của mình.

Có trải nghiệm lần trước, cô nhìn bóng tối đột nhiên ngưng tụ trước mặt mình, sắc mặt hơi trầm xuống.

“Lâm Lâm, vì sao thấy ta lại không vui vậy chứ, rõ ràng trước đó nàng còn đang cười mà.” Ma Hoàng hiện ra, ánh mắt nhìn Đường Khanh ôn nhu nói không nên lời.

“Ma Hoàng đêm khuya đến thăm, không biết có chuyện gì.”

“Buổi tối không ngủ được liền nhớ đến Lâm Lâm.” Ma Hoàng tươi cười cong khóe miệng, thấy đối phương thế mà lại tỏ ra cảnh giác, không khỏi ủy khuất nói: “Sao Lâm Lâm lại sợ ta? Rõ ràng ta luôn đối xử rất tốt với Lâm Lâm mà.”

Đường Khanh có nhịn xúc động muốn hộc máu, mặt không biểu cảm nói: “Ưu ái của Ma Hoàng ta không tiêu thụ nổi.”

“Sao lại không tiêu thụ nổi đây, ngay cả phép thuật của Mộng Thú cũng có thể phá dễ dàng, Lâm Lâm của ta, chính là rất lợi hại.”

Đường Khanh vốn đã mệt chết khiếp, lại bị Mộng Thú giày vò như vậy, lúc này căn bản không có tinh lực ứng phó hắn, thấy hắn không có chút dấu hiệu muốn rời khỏi, cô trực tiếp lựa chọn nhắm mắt, sau đó yên lặng tìm kiếm sự hỗ trợ của Thần Ánh Sáng.

Ma Hoàng liếc mắt một cái liền nhìn ra tâm tư của cô, “Nàng đang tìm Thần Ánh Sáng hỗ trợ.” Nói xong, thấy cô không nói, hắn ngược lại cũng không giận, chỉ trêu chọc, “Lâm Lâm, ta nói này, trước mặt ta, Thần Ánh Sáng của nàng cũng không thể giúp được gì cho nàng đâu. So với cầu hắn hỗ trợ, còn không bằng cầu ta.”

Đường Khanh đương nhiên sẽ không để ý tới hắn, cho dù Thần Ánh Sáng không chịu hỗ trợ, cô cũng không muốn nhìn thấy hắn.

Nhưng Ma Hoàng sao có thể dễ bị đuổi đi như vậy, thấy cô không đáp lại mình, hắn chỉ nhướng mày, “Lâm Lâm không để ý tới ta, vậy ta chỉ có thể tự mình tìm vui rồi.”

Đường Khanh còn chưa hiểu được ý trong lời hắn, nháy mắt tiếp theo, đôi môi khép hờ liền đột nhiên bị người xâm lấn, nụ hôn nóng rực ập tới, đôi mắt cô bỗng nhiên phóng đại, nhưng đối phương lại như đã nhìn thấu tâm tư của cô, không đợi cô đẩy mình ra, hắn đã chặt chẽ khóa cô trong ngực mình, khiến cô không cách nào lui về sau được.

Mấy ngày không gặp, kỹ thuật hôn của Ma Hoàng thế mà lại nâng cao không ít, vốn chỉ muốn mau chóng kết thúc nụ hôn nồng nhiệt không thoải mái này, không ngờ cô lại bị hắn hôn đến thiếu chút nữa thất thố.

Từng đợt cảm giác tê dại ập tới, Đường Khanh thiếu chút nữa nhũn chân, cũng may, đối phương rốt cuộc cũng buông cô ra.

“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì!”

Ma Hoàng nhìn sắc mặt ửng đỏ của đối phương, cũng không biết do tức mà đỏ hay gì khác, chẳng qua cô như vậy, quả thật đặc biệt mê người, khiến hắn hận không thể lại lần nữa ôm cô vào lòng, sau đó hung hăng xâm nhập……

Đường Khanh cũng không biết hắn rốt cuộc muốn làm gì, chẳng qua loại cảm giác bị động này cực kỳ không thoải mái, vì thế cô chỉ có thể tiếp tục nói: “Ma Hoàng nhiều lần xuất hiện, e là có mục đích riêng đúng không.”

“Đúng vậy.”

“Vậy ngươi rốt cuộc muốn làm gì.”

“Ta đã nói rồi, chẳng qua Lâm Lâm dường như không để trong lòng thì phải.”

Đường Khanh khẽ nhíu mày, hắn tổng cộng cũng mới xuất hiện hai lần, lần này chưa nói, còn lần trước hình như đến để mời chào cô, muốn cô làm phản Thần Ánh Sáng. Nghĩ vậy, ánh mắt cô hơi lạnh, “Ta không thể nào phản bội Thần Ánh Sáng.”

Nghe vậy, Ma Hoàng lười biếng cười, “Nói cũng không nên nói quá tuyệt đối.”

“Chuyện gì cũng có khả năng xảy ra, chỉ có chuyện này, tuyệt đối không có khả năng.” Ánh mắt Đường Khanh kiên định, ai bảo nhiệm vụ lần này của cô là cứu vớt Thần Ánh Sáng chứ, đã là cứu vớt, sao lại có thể làm phản đây.