Chương 39: Ảnh hậu đột kích 8
Edit: Xanh Lá

Lời Đường Khanh nói khiến đạo diễn Trương đang có vẻ mặt xám xịt bất chợt ngẩng đầu lên, ông ấy nhìn cô, dường như có chút không thể tin được.

“Vị tiểu thư không biết tên này, cô xác định muốn đầu tư cho đoàn phim của chúng tôi sao?”

“Tôi xác định.” Đường Khanh nói, lấy chi phiếu trên người ra, “Tôi cảm thấy chúng ta hẳn nên tìm một chỗ, nói một chút về chuyện hợp đồng.”

Tám trăm vạn ở trong giới điện ảnh cũng không tính là gì cả, nhưng lại có thể giải quyết tình thế lửa sém lông mày của đoàn phim, sau khi đạo diễn Trương thấy tờ chi phiếu này, sắc mặt tức khắc cực kỳ mừng rỡ, lập tức túm lấy trợ lý ở một bên, chỉ thị cô ấy lập tức đi in hợp đồng, tiếp theo liền nhiệt tình tiếp đãi Đường Khanh.

“Đạo diễn Trương không cần khách khí như vậy, tôi đầu tư vào phim này, muốn đưa ra hai yêu cầu, không biết đạo diễn Trương có thể đáp ứng hay không.” Nói xong, liền thấy thần sắc đạo diễn Trương có chút ảm đạm xuống.

Đạo diễn Trương tuy là đạo diễn mới, chẳng qua lại rất có nguyên tắc, lúc trước nhà đầu tư muốn nhét người vào, kết quả lại bị ông cự tuyệt, vì giận dữ nên mới ngừng đầu tư, tuy nói việc ngừng đầu tư sẽ khiến bước đi tiếp theo của ông gặp trắc trở, nhưng ông lại không chịu từ bỏ nguyên tắc của mình.

Đường Khanh được hệ thống nhắc nhở đương nhiên cũng biết rõ ràng cách làm người của ông, vì thế lại nói: “Đạo diễn Trương yên tâm, tôi chỉ đề cử hai người, nếu ông không đồng ý cũng không sao cả, đầu tư vẫn như cũ.”

Câu này đã khiến ánh mắt đạo diễn Trương sáng lên, “Vậy thì có thể, không biết là hai vị nào.”

Thấy ông đáp ứng, Đường Khanh liền gọi điện thoại gọi Cố Dĩ Mạt đến đây. Đối với kỹ thuật diễn của Cố Dĩ Mạt, cô thật ra rất yên tâm, rốt cuộc thì cô ấy cũng chính là ảnh hậu tương lai mà.

“Đạo diễn Trương, đợi lát nữa người thử vai tới, tôi không hy vọng thân phận người đầu tư của tôi bị tiết lộ.”

Trước đó đạo diễn Trương ngồi ở nơi góc khuất, bởi vì chuyện đoàn phim bị ngừng đầu tư, nhân viên công tác trong đoàn phim đều cực kỳ uể oải, lại càng lười để ý tới đạo diễn, cho nên cũng chỉ có phó đạo diễn và trợ lý đạo diễn biết có người đến đây đầu tư, cho nên thân phận người đầu tư của Đường Khanh muốn giữ bí mật cũng không khó.

Đạo diễn Trương không có ý kiến gì với việc giữ bí mật về người đầu tư, chẳng qua khi ông chỉ thấy một mình Cố Dĩ Mạt đến đây, lại có chút khó hiểu nói: “Cố tiểu thư, không phải cô nói có hai người sao? Thế nào lại chỉ có một người tới?”

Đường Khanh tươi cười, vẻ mặt vô tội nói với đạo diễn Trương: “Đạo diễn Trương, tôi không phải là người sao?”

Nghe vậy, đạo diễn Trương hơi ngây ra một chớp mắt, chẳng qua rất nhanh liền phản ứng lại, “Cô cũng thử vai?”

“Không thể?” Đường Khanh hỏi lại.

“Đương nhiên là có thể, chỉ là không biết cô muốn thử nhân vật nào?”

Đối mặt với nghi hoặc của đạo diễn Trương, Đường Khanh cũng không lập tức mở miệng, mà mang theo một tia giảo hoạt nói: “Đợi lát nữa thử vai xong, ông chẳng phải sẽ biết tôi thử vai nào sao? Đương nhiên, nếu ông không đoán ra được tôi thử vai ai, đó có nghĩa là kỹ thuật diễn của tôi không đủ tốt, tiếp theo ông không cần phải nói, tôi sẽ tự rời khỏi, an an tĩnh tĩnh làm một người đầu tư.”

Đạo diễn Trương rất có thiện cảm với người đầu tư biết lý lẽ này, “Được, cứ như vậy đi.”

Cố Dĩ Mạt tới rất nhanh, ngay từ đầu cô ấy còn tưởng Đường Khanh đang đùa mình, chẳng qua sau khi đi vào đoàn phim, cô ấy mới thực sự tin tưởng, Đường Khanh thật sự đã tìm cho mình một cơ hội thử vai, hơn nữa còn là nữ chính!

Tính cách nữ chính của “Giáo chủ Ma giáo thật khuynh thành” thật ra có chút tương tự với tính tình của Cố Dĩ Mạt, đều có chút thánh mẫu, cho nên Cố Dĩ Mạt diễn thử vai cũng coi như thuận buồm xuôi gió.

Đạo diễn Trương còn nghĩ nếu như thử vai thất bại thì nên mở miệng cự tuyệt thế nào, lại bị kỹ thuật diễn của Cố Dĩ Mạt chinh phục.

Kỹ thuật diễn này, so với nữ nghệ sĩ trước kia còn tốt hơn nhiều đấy!

Vì thế, ngay tại chỗ liền đập bàn quyết định, để Cố Dĩ Mạt làm nữ chính lần này, tiếp theo, ông lại nhìn về phía Đường Khanh, “Cố tiểu thư, tới phiên cô.”

“Được.”

Giáo chủ Ma giáo nam giả nữ trang, nhân vật này vốn nên do nam đóng, nhưng Đường Khanh là ai chứ, đời trước ngay cả thái phó đại nhân cô đều gạt được, hiện tại còn không diễn nổi nhân vật này sao?

Đường Khanh có vẻ ngoài mỹ diễm, điểm này lại có chút tương tự với Giáo chủ Ma giáo, rốt cuộc giáo chủ cũng là một “mỹ nhân” bề ngoài cực kỳ yêu nghiệt.

“Một ván này, ta thua cam tâm tình nguyện. Chỉ là Tề Yên, ta nguyền rủa ngươi……” Đường Khanh mặt không biểu cảm, giọng nói lạnh như băng, nhưng khi nói ra một câu cuối cùng, ánh mắt cô lại chợt biến đổi, mang theo một tia hối hận, tình yêu, vô hạn nuối tiếc, “Nguyền rủa ngươi có được thiên hạ, hưởng vui sướng vô biên.” Một câu cuối cùng thực nhẹ, nhẹ đến mức gần như không nghe được, chẳng qua đạo diễn Trương lại từ khẩu hình của cô mà hiểu rõ.

Giáo chủ Ma giáo yêu Tề Yên, cũng chính là Thái tử phi, cuối cùng lại chết vì cái bẫy do Thái tử phi bố trí. Hắn biết rõ như thế, nhưng lại chết cam tâm tình nguyện, bởi vì hắn muốn nàng hạnh phúc, mà điều kiện duy nhất khiến nàng hạnh phúc chính là mình chết đi, để Thái Tử đăng cơ.

Hắn thành toàn cho nàng, bởi vì biết Tề Yên mềm lòng, cho nên một câu cuối cùng hắn thậm chí không nói ra thành tiếng.

Cho nên, đến tận khi hắn chết, Tề Yên cũng căn bản không biết mình được hắn yêu, càng không biết hắn âm thầm giúp mình làm bao nhiêu chuyện, giải quyết bao nhiêu phiền toái.

Cảnh mà Đường Khanh đang diễn chỉnh là cảnh chết của giáo chủ, yêu cầu kỹ thuật diễn cực cao.

Đạo diễn Trương ngơ ngác nhìn cảnh quay trước mắt, tựa như thật sự thấy được khoảnh khắc giáo chủ chết đi kia, người lạc vào trong cảnh, đến tận khi Đường Khanh lên tiếng, lúc này ông ấy mới phản ứng lại.

“Đạo diễn Trương, tôi diễn xong rồi, không biết…… Có thể không?”

Ánh mắt Đạo diễn Trương có chút ngây ngẩn, sau khi cô mở miệng, tức khắc liền kích động vui mừng, “Được, được, được! Nhờ họa được phúc! Đúng là nhờ họa được phúc mà!”

Nam thứ ban đầu kia ông cũng không vừa lòng lắm, chỉ là riêng việc tìm nam thứ cũng đã mất gần một năm, nên cuối cùng ông cũng chỉ đành miễn cưỡng tiếp nhận, ai biết, nhà đầu tư ngừng đầu tư, vốn tưởng rằng đoàn phim sẽ không duy trì tiếp được, ông trời lại mang đến cho ông kinh hỉ, mang đến vị giáo chủ mà ông ấy cần!

Nhân vật vừa lòng, tài chính cũng có, đạo diễn Trương tức khắc tràn đầy nhiệt tình.

Lục Trạch vẫn luôn quan tâm đến nhất cử nhất động của Đường Khanh, sau khi biết được cô trúng xổ số thì nhất thời không biết nên nói gì, sắc mặt càng thêm khó tả, chẳng qua rất nhanh hắn lại khẽ cong khóe miệng, bảo bối thật sự khiến hắn bất ngờ nha.

Trợ lý Lâm nhìn ông chủ, anh ta đã báo cáo xong nhất cử nhất động của Cố tiểu thư, chỉ là lúc này anh ta cũng hết sức…… Không biết hình dung như thế nào, chỉ có thể nói, vị Cố tiểu thư này đúng là kỳ nhân.

“Anh ra ngoài trước đi.” Lục Trạch nói, đột nhiên đứng lên, ngay cả tài liệu trên bàn cũng lười thu dọn, nói thẳng: “Hủy tăng ca, cuộc họp lát nữa cũng hủy bỏ.” Không biết làm sao nữa, hắn hiện tại rất muốn nhìn thấy cô.

Trợ lý Lâm nhìn ông chủ biến mất, lại nhìn đồng hồ trên cổ tay mình còn chưa chỉ đến 5 giờ, khóe miệng hơi run rẩy một chút. Mỹ nhân trước mặt, ngay cả người như ông chủ cũng đều trốn không thoát nha.

Lục Trạch đi vào đoàn phim, liền thấy Đường Khanh đang mặc một bộ đồ cổ trang màu đỏ, cũng không biết vì sao, rõ ràng chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ cô mặc cổ trang, nhưng lại tự dưng cảm thấy quen mắt. Ngay cả trái tim trước nay luôn bình tĩnh, cũng đều đập loạn một cách khó hiểu, sau đó nữa là một nỗi thống khổ khó tả đột nhiên bao phủ toàn thân, đau đến mức hắn thiếu chút nữa ngừng thở.