Chương 8: Vương gia thỉnh ôn nhu 8
Edit: Xanh Lá

Dược nữ đột nhiên bị tai bay vạ gió nhưng cũng không tức giận, rốt cuộc thì lúc trước nàng ở chỗ Độc Vương còn phải chịu đãi ngộ kém hơn nhiều, huống hồ những ám vệ đó tuy quăng nàng ra ngoài, nhưng lại không hề ném đau, động tác vẫn ôn nhu lắm.

Rốt cuộc thì trên người nàng cũng bị quấn chăn, ngã đau thế nào được.

Nhưng Đường Khanh thì lại hoàn toàn choáng váng, dù thế nào cũng không nghĩ tới nữ chính lại có thể bị đối đãi như vậy.

“Hệ thống, ngươi cái đồ tiểu kỹ nữ này, đi ra đây cho ta.”

Hệ thống: “Có chuyện nói chuyện, không cho mắng chửi người.”

Đường Khanh: “Ta không kiềm chế được thì phải mắng! Tiểu kỹ nữ, tiểu kỹ nữ kỹ nữ, tiểu kỹ kỹ!”

Hệ thống: Thật muốn mắng người quá làm sao bây giờ……

Đường Khanh phát tiết một hồi cũng mặc kệ hệ thống có tức giận hay không, lại nói: “Nam chính thế giới này xảy ra vấn đề gì vậy, sao lại có thể ném nữ chính ra ngoài!”

Hệ thống cực kỳ bình tĩnh, “Theo hướng phát triển của thế giới ban đầu, nữ chính còn chịu khổ hơn thế này nhiều lắm, đây đã tính là ôn nhu rồi, hơn nữa cuối cùng bọn họ rốt cuộc vẫn yêu nhau.”

Đường Khanh:…… Thật không hiểu cách nói chuyện yêu đương của những người này.

“Thôi được rồi, một khi đã vậy, ta liền tiếp tục cho bọn họ cơ hội tiếp xúc.” Nói xong, cô lại hỏi: “Đúng rồi, chỉ số hoàn thành nhiệm vụ bây giờ là bao nhiêu?”

“60%.”

“Ồ, thế mà đã quá nửa rồi cơ đấy.” Đường Khanh có chút kinh ngạc, cô vốn tưởng sẽ phải nhìn nam nữ chính thương tổn lẫn nhau thêm một thời gian nữa cơ.

Trò chuyện xong với hệ thống, Đường Khanh liền khôi phục trấn định, “Vương gia, Đường Ninh là cô nương, sao ngài lại có thể tùy ý quăng nàng ấy ra ngoài chứ. Huống hồ, người ta dù thế nào cũng là ân nhân cứu mạng nha.”

Trước mặt đã không còn người chướng mắt, Kỳ Quân Túc hiếm khi hào phóng nói: “Đã biết, lần sau bổn vương sẽ sai người bế nàng ta ra ngoài.”

Đường Khanh: “……” Ta nên nói tiếp thế nào đây.

Một bữa sáng cả hai người đều thất thần, chẳng qua cũng không có gì ngoài ý muốn xảy ra.

Vào đêm, Kỳ Quân Túc đang chuẩn bị đi ngủ, lúc này, ngoài cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Đã trễ thế này người bình thường cũng không dám quấy rầy Túc Vương, trừ phi có chuyện quan trọng, cho nên hắn cũng không tức giận, chỉ lạnh nhạt nói: “Chuyện gì?”

“Vương gia, là Vân cô nương, nàng nói có chuyện quan trọng cầu kiến.”

Nghe được là Đường Khanh cầu kiến, khóe miệng Kỳ Quân Túc khẽ nhếch lên một độ cong khó thấy được, khép ống tay áo nói, “Để nàng tiến vào.”

Đường Khanh rất nhanh chóng đi tới, chỉ là phía sau cô còn có một người chướng mắt đi theo.

Tức khắc, Kỳ Quân Túc nghĩ tới tình huống buổi sáng, khóe miệng vốn có chút cong lên liền lập tức hơi mím chặt.

“Vương gia, dân nữ nghiên cứu một chút, phát hiện Đường Ninh có một tác dụng kỳ diệu! Chẳng phải ngài mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng sao, trên người Đường Ninh có tỏa ra một loại dược hương, loại dược hương này sau khi được dân nữ cải tiến có thể giúp ngủ ngon đó!” Đường Khanh rất sợ hắn phản đối, lại nói rất đĩnh đạc: “Loại dược hương này tạm thời lại chưa điều chế được ra, Đường Ninh từ nhỏ đã bị Độc Vương bắt hấp thu các loại thảo dược, không mất tám năm mười năm là không luyện thành được đâu!”

Đường Khanh vui sướng nói. Trước đó, vì muốn thuyết phục dược nữ đáp ứng thỉnh cầu của cô, mà cô chỉ thiếu điều quỳ xuống thôi á! Hiện tại chỉ cần Kỳ Quân Túc đáp ứng, cô dám tin tưởng, không bao lâu sau là cô có thể vinh quang hoàn thành nhiệm vụ rồi!

Đối lập với sự vui sướng của cô, sắc mặt Kỳ Quân Túc lại đen tới cực điểm, hắn ngay cả liếc cũng không thèm liếc qua dược nữ đứng bên cạnh cô, chỉ lạnh lẽo nhìn chằm chằm cô nói, “Ngươi muốn để bổn vương cùng giường chung gối với nữ nhân khác?”

Đường Khanh không hề cảm nhận được nguy hiểm, nghĩ bọn họ dù sao là nam nữ chính, cùng giường chung gối chẳng phải rất bình thường sao, vì thế không chút suy nghĩ liền gật đầu.

Dược nữ nhìn hai người tương tác với nhau, lần này không đợi Túc Vương mở miệng, nàng đã tự giác rời khỏi. Nàng thật sự không muốn bị người ta ném đi lần nữa. Sở dĩ nàng đồng ý cùng đi tới đây với Đường Khanh, đơn giản chỉ là muốn thấy cô ấy hết hy vọng, vị Túc Vương kia thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng một cái, sao có thể đáp ứng yêu cầu của cô ấy đây.

Quả nhiên, sau khi dược nữ rời đi, Kỳ Quân Túc liền hoàn toàn bạo nộ.

“Nô tài, ngươi giỏi lắm.”

Nguy hiểm tới gần, Đường Khanh lúc này mới muộn màng phát hiện ra, cô vừa định quay sang cầu cứu nữ chính, liền phát hiện dược nữ không biết đã rời đi khi nào.

“Ngao, hệ thống bảo bảo, nữ chính bỏ ta mà chạy! Nam chính hắc hóa nổi điên, làm thế nào để phá giải! Cầu cứu!!!”

Đường Khanh nhanh chóng cầu cứu hệ thống, nhưng hệ thống lại giữ nguyên dáng vẻ lười biếng trước sau như một. Cô dám khẳng định, cô có thể nghe ra một tia vui sướng khi người gặp họa trong giọng điệu của cái hệ thống rách kia.

“Còn có thể thế nào, chịu đựng nam chính hắc hóa nổi……” Hệ thống còn chưa kịp nói xong, toàn bộ thống sinh* đều không tốt!

(*)Người có nhân sinh (cuộc đời), hệ thống có “thống sinh”, nghĩa tương tự chỉ đổi đối tượng thôi nhé