Chương 9: Vương gia thỉnh ôn nhu 9
Edit: Xanh Lá

Lời hệ thống nói khiến Đường Khanh khẽ thở phào, rốt cuộc thì nam chính vẫn đang có bệnh lạ trong người, cũng chẳng thể làm gì được cô, hiện giờ chỉ cần tạm nghe theo hắn, hoàn thành nhiệm vụ giống như đời trước là có thể công thành lui thân.

Dưới sự an ủi của hệ thống, cô rất nhanh liền điều chỉnh tốt trạng thái, không tiếp tục kháng cự Kỳ Quân Túc như vừa rồi.

“Vương gia, hôm nay cũng không còn sớm, ngài sớm nghỉ ngơi chút đi, ta cũng về trước.”

Túc Vương là người nhạy bén cỡ nào, rất nhanh liền phát hiện sự khác biệt trong thái độ của cô. Vốn tưởng vật nhỏ này còn phải rối rắm thêm chút thời gian nữa, chẳng qua nếu đã nghĩ thông suốt rồi, cũng đỡ cho hắn phải dùng thủ đoạn. Còn về trước mắt, cô muốn đi đương nhiên cũng có thể, tuy chưa từng nói chuyện yêu đương, nhưng hắn cũng hiểu, có một số việc nếu ép chặt quá thì kết quả sẽ hoàn toàn ngược lại.

“Được rồi, Chỉ Nhi cũng nghỉ ngơi sớm chút.”

Kỳ Quân Túc đột nhiên trở nên ôn nhuận như ngọc, sắc mặt Đường Khanh lại bình thản không có chút ngạc nhiên nào, đây cũng là nhờ vị kia nam chính bệnh thần kinh đời trước đã khiến cô có loại bản lĩnh gặp nguy không loạn này.

Trở lại phòng thuốc nhỏ, Đường Khanh cũng không có vội vã ngủ ngay, mà nhanh chóng điều chế thuốc giải. Cũng may cô có bàn tay vàng của hệ thống nên việc chế thuốc giải căn bản không tốn đầu óc là bao.

Nhưng thuốc giải chỉ giải được một phần, bệnh tình của Túc Vương kéo dài đã lâu, còn cần phải phối hợp châm cứu và thuốc tắm nữa.

Nghĩ đến đó, Đường Khanh liền có chút đau đầu.

Tựa như nhận thấy được sự đau đầu của cô, hệ thống liền đặc biệt ôn nhu nói: “Thiếu nữ mỹ lệ, dũng cảm tiến về phía trước đi, thắng lợi ở ngay trước mắt.”

Đường Khanh: “…… Chuyện gì cũng từ từ, ngươi như vậy ta cũng ngại mắng ngươi.”

“Tiểu Khanh Khanh, lúc trước chúng ta vẫn luôn như thế này.” Cả hai đời đều như thế, hệ thống luôn cảm thấy mấy thế giới gần đây có gì đó không thích hợp, vì thế chỉ có thể dỗ ký chủ.

“A, có việc nhờ đến ta liền gọi Tiểu Khanh Khanh, không có việc gì liền kêu ta ngu xuẩn, ngươi cái đồ hệ thống rác rưởi này!”

“Đó chỉ là lấy tên thân mật cho ngươi thôi.”

“Được đó, ta cũng lấy cái tên thân mật cho ngươi, thế nào? Ví dụ như…… Tiểu sâu bọ? Tiểu kỹ* ca (*kỹ trong kỹ nữ)? Dù sao ngươi cũng không thể để ta gọi ngươi là tiểu ***** chứ.” Đường Khanh nói xong, thấy hệ thống thật lâu không lên tiếng, vì thế lại trêu chọc hắn, “Tiểu kỹ ca nha, tuy nói nam chính hắc hóa đặc biệt đáng sợ, chẳng qua rốt cuộc cũng là nam chính, khuôn mặt kia thật sự không tồi, ngươi nói xem ta có nên thuận tay đẩy thuyền, giúp hắn giải quyết luôn nỗi niềm khó nói?”

“Thế giới không cho phép có tình cảm, trừ phi ngươi muốn bị trừng phạt.” Hệ thống nửa uy hiếp nói.

“Ai nha, tiểu kỹ ca à, trên thế giới này có rất nhiều giao dịch dơ bẩn “trao thận không trao tim” đấy ~”

Lần này đến phiên hệ thống hết nói nổi, nhưng vì hoàn thành nhiệm vụ, hắn chỉ có thể nhịn!

“Chỉ cần ngươi làm nhiệm vụ cho tốt, muốn gọi là gì cũng được.”

Hệ thống khuất nhục, chẳng qua Đường Khanh cũng đã chơi đủ, nói thế nào thì cũng là hệ thống, đắc tội quá mức cũng không có chỗ tốt gì cho cô.

Mấy ngày liền, Đường Khanh đều cắm cúi trong phòng thuốc nhỏ điều chế thuốc giải, không quan tâm đến chuyện bên ngoài, cũng may có tôn đại phật Túc Vương này nên cũng không ai tới quấy rầy cô, chỉ là thật khổ cho những người ở bên ngoài liên tục tìm kiếm cô đó.

Mấy ngày sau, thuốc giải cũng điều chế xong, chỉ là Đường Khanh vẫn chưa từ bỏ hẳn ý định, cố ý dẫn theo dược nữ.

Bởi vì cô có ơn cứu mạng nên dược nữ cũng không phản đối, chỉ đành bất đắc dĩ đi theo cô.

Hiện giờ, sự hung bạo trong thân thể Kỳ Quân Túc đã giảm bớt đi rất nhiều, tính tình cũng tốt hơn trước kia không ít, chẳng qua đối với những người khác mà nói, Túc Vương vẫn là Túc Vương, cho dù tính tình có bắt đầu tốt hơn, bọn họ cũng không dám chọc đến hắn.

Đường Khanh hiện giờ tựa như có đặc quyền vậy, tiến vào phòng ngủ Túc Vương căn bản không cần thông báo, chẳng qua cô vẫn ngoan ngoãn gõ cửa.

Trong phòng ngủ, Kỳ Quân Túc đang ngồi trước bàn sách xử lý một chút thư tín, nghe thấy tiếng đập cửa, hắn ngay cả đầu cũng không ngẩng mà nói một câu, “Tiến vào.”

Lúc này người dám gõ cửa cũng chỉ có vật nhỏ kia thôi.

Đường Khanh tiến vào, cô cũng không nhiều lời vô nghĩa mà trực tiếp vào chủ đề chính luôn: “Vương gia, thuốc giải đã làm xong, ngài cần dùng chứ?”

Kỳ Quân Túc không chần chừ nửa điểm, “Mang tới đây.” Nói xong hắn mới ngẩng đầu lên, mà trong nháy mắt khi hắn ngẩng đầu, tâm tình vốn xem như không tệ liền lập tức trầm xuống.

Dược nữ thấy thế, cũng không đợi hắn nói gì mà liền tự giác chạy biến đi.

Đường Khanh nhìn nữ chính chạy trối chết, nội tâm liền chảy xuống hai hàng lệ, quả nhiên là không thể thực hiện được rồi.

“Chỉ Nhi, bổn vương phát hiện gần đây lá gan nàng dường như càng lúc càng lớn.” Kỳ Quân Túc vừa nói vừa đi về phía cô.

Đường Khanh theo bản năng muốn lui về phía sau, chẳng qua cuối cùng vẫn nhịn xuống, “Dân nữ không hiểu ý Vương gia.”

“A ~” Cười khẽ một tiếng, Kỳ Quân Túc đã đi tới trước mặt cô, ngay sau đó hắn ôm cô vào lòng, trao cho cô một nụ hôn cực kỳ hương diễm nóng bỏng, “Hiện tại đã hiểu chưa?”

Đường Khanh rũ mắt không nói, căn bản không biết nên nói gì, thật lâu sau, mới tùy ý kiếm bừa một đề tài nói chuyện, “Ngọc bội bên hông vương gia thật đẹp mắt.”

Kỳ Quân Túc mặc một bộ trường bào đen, eo thắt đai lưng tường vân xanh nhạt, trên đó treo một khối mặc ngọc (ngọc đen) chất lượng rất tốt, nếu không nhìn kỹ, mặc ngọc liền hòa cùng màu vạt áo, rất khó nhận ra.

“Nếu nàng thích, tặng nàng cũng được.” Nói xong, hắn liền tháo ngọc bội xuống treo vào bên hông cô, “Ngọc bội này cũng rất xứng với Chỉ Nhi.”

Đường Khanh còn có thể nói gì đây! Cô chẳng qua chỉ thuận miệng nói một câu mà đã tặng luôn ngọc bội cho cô rồi. Thôi, trước cứ tránh thoát một kiếp này đi đã.

Còn về dược nữ, hướng phát triển của thế giới đã rối loạn, nhưng nhiệm vụ vẫn không thay đổi. Không có nữ chính, cô chỉ có thể tự mình ra trận.

“Vương gia, dân nữ đã chế xong phần thuốc giải, chẳng qua Vương gia trúng độc đã lâu, vẫn cần phối hợp thêm châm cứu và tắm thuốc thì mới có thể dần dần trị tận gốc.” Vừa nói, cô vừa lấy thuốc ra.

Kỳ Quân Túc không có nửa phần hoài nghi, nắm tay cầm thuốc của Đường Khanh đưa thuốc vào trong miệng mình, chỉ là, sau khi uống thuốc xong hắn vẫn không buông tay cô ra, mà ngậm ngón tay trắng nõn thon dài kia ở trong miệng.

Tay Đường Khanh run lên, tức khắc mặt già ửng đỏ.

Kỳ Quân Túc ngậm không lâu lắm, thấy mặt cô đỏ bừng liền buông tay cô ra, tiếp theo lại khom lưng cúi đầu ghé sát bên tai cô, nhẹ giọng nói: “Chỉ Nhi nói cái gì thì là cái đó, bổn vương đều nghe theo nàng.”

Phong cách của nam chính trở nên quỷ dị như vậy, Đường Khanh thật sự không đỡ được, chỉ là duỗi đầu một đao, rụt đầu cũng là một đao, cô có thể thoát được hôm nay nhưng ngày mai lại không trốn được, cho nên cắn chặt răng, cô cố gắng trấn định, “Xin Vương gia cởi áo trên, dân nữ muốn châm cứu cho ngài.”

Kỳ Quân Túc hơi nhướn mi phượng, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, vốn tưởng rằng cô sẽ chạy trối chết, không nghĩ tới lại khiến hắn bất ngờ nha.

“Nếu Chỉ Nhi đã yêu cầu, bổn vương tự nhiên sẽ nghe theo.” Nói đoạn, hắn liền ưu nhã cởi bỏ đai lưng, tiếp theo là trường bào, áo trong……

Đường Khanh hơi khựng lại, tuy nói trước đây cũng thưởng thức không ít nam sắc trong TV, nhưng khoảng cách gần như vậy thật đúng là muốn mạng già của cô đó……

Mà lúc này, hệ thống đang liều mạng kêu gào, “Tiểu Khanh Khanh nha, đừng để bị sắc đẹp lừa gạt!”

Giọng nói của hệ thống khiến Đường Khanh hơi tỉnh táo lại, “Yên tâm, Tiểu Sâu Bọ, tuy nói sắc đẹp hại người, nhưng sắc đẹp trước mắt cũng chỉ có thể nhìn mà chẳng thể ăn nha ~”

Hệ thống: “…… Ngươi biết là tốt rồi.”