Chương 8: Trở về maili
Sáng sớm, Nhiên thức trước Lượm, cô tranh thủ điện thoại hỏi về hàng của mình đang ở cửa khẩu. Xong xuôi, kiểm tra giỏ xem tiền còn đủ không. Mọi thứ vẫn ổn, Nhiên thở phào, đi lại giường đánh thức Lượm. Dù ở chung với nhau, nhưng đây là lần đầu Nhiên thấy tướng ngủ của Lượm, rất bình yên. Nhiên cứ ngồi ngắm rồi tủm tỉm cười, "chồng của mình đáng yêu quá, nhìn cái miệng muốn cạp cho phát, đẹp trai gì mà dành hết phần thiên hạ. Mà anh ngủ say vậy, hôn 1 cái chắc không biết đâu ha". Nhiên nhắm mắt, khom người đặt nhẹ nụ hôn trên môi Lượm, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước. Nhưng ai kia nào có dễ dàng chịu "thiệt thòi", lập tức biến bị động thành chủ động, lật người đè Nhiên dưới thân, ăn "cháo lưỡi". Lúc đầu còn nhẹ nhàng, càng ăn càng tham lam, muốn nhiều hơn. Tay lượm lần mò đến hàng nút áo của Nhiên, Nhiên phụng phịu chụp tay Lượm:

- Trời sáng rồi chồng à! Em vẫn chưa ăn gì từ tối qua tới giờ đó.

- Hôm qua anh cho em "ăn" rồi mà, không đủ à. Vậy thì "ăn" tiếp nhé.

- Anh!!!! Em không nói vụ kia, em nói em đói bụng, cần ăn thức ăn í.

- À! Anh lại tưởng.... Ừ, anh làm vệ sinh xong mình đi ăn.

Ở Maili, khi đàn ông phóng tinh vào phụ nữ, họ gọi là cho phụ nữ "ăn" thứ quí giá thiêng liêng của đàn ông. Nôm na giống như trinh tiết của phụ nữ ở đây. Chỉ được cho 1 người mà thôi, và người đó phải là người mình yêu thương. Vì đàn ông lần đầu quan hệ sẽ rất mất sức, mệt và đói. Mà phụ nữ ăn càng nhiều sẽ càng đẹp ra ( hình như nó cũng đúng với ở xứ mình nhỉ). Họ không coi trọng trinh tiết của phụ nữ lắm, mà ngược lại rất quan trọng " lần đầu của đàn ông". Vì một khi cây Sống Đời ra hoa, phải nhỏ giọt máu của người yêu thương mới kết trái long lanh. Hoàng tộc kết trái đá quí, dân thường ra trái pha lê. Đó sẽ là biểu tượng tự hào của nhà ấy vì con trai họ thuần khiết và chung thủy. ( mình muốn làm công dân của Maili quá). Tiềm thức của Ali nên Lượm tưởng nhầm Nhiên muốn "ăn" nữa cho đẹp da.