Chương 23: Một Đám Ô Hợp
#BooMew

Sáng hôm sau.

Tư Noãn Noãn tay chân mềm nhũn, đói meo cố gắng đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Bước ra ngoài, nhìn đồng hồ đã gần sáu giờ rồi, Tư Noãn Noãn đi nhanh đến nhà lớn Lê Gia để làm đồ ăn sáng cho Lê Bá Sâm. Vừa bước vào phòng bếp, cô chẳng thấy ai ngoài Aley ra, nhìn là cũng biết... những người đó không định giúp càng không định nói cô biết Lê Bá Sâm thích ăn gì không thích ăn gì.

Tư Noãn Noãn lại nhìn về phía Aley hỏi.

" Em biết cậu chủ thích ăn gì không? "

Aley lắc đầu lại nói.

" Em... em không biết cậu thích gì cả... " Cô bé nói là sự thật, cô hoàn toàn không biết gì về Lê Bá Sâm, thức ăn của anh chủ yếu là do chị gì đó tóc xoăn xoăn nấu, còn cô bé chỉ bưng ra thôi.

Tư Noãn Noãn nhíu chặt mày lại hỏi.

" Trong thức ăn của cậu gồm có gì? "

Aley ngơ ngác không hiểu Tư Noãn Noãn nói, Tư Noãn Noãn lại nói.

" Ý chị là có cá hay thịt á? " nếu không biết cụ thể món gì thì cô nấu cháo vậy. Rồi tùy là thịt hay cá mà làm thôi.

Aley nghĩ nghĩ... khẽ hai mắt sáng lên nói.

" Là cá. " cô bé nhớ rõ sáng nào cũng có món cá.

Tư Noãn Noãn khẽ gật đầu bắt đầu làm.

Hơn 30 phút sau, mùi hương cháo và cá hấp tỏa ra khắp phòng bếp.

Vài người giúp việc cũng khẽ đứng gần đó lén nhìn. Tư Noãn Noãn vẫn không hề hay biết những người đang đứng gần gần cô đều là những người nói xấu cô trước mặt Lê Bá Sâm, nên cô khẽ gật đầu với họ, những người đó liền xoay ra hướng khác, bĩu môi.

••••••

Lê Bá Sâm vì hôm nay phải đi họp nên cũng rất nhanh tỉnh dậy, vốn đã bận rộn công việc, nhưng hôm nay còn đi làm giấy đăng ký kết hôn nữa, chính anh cũng thật chán ghét, nhưng để không bị ai nắm thóp, anh phải tự mình kiếm người kết hôn thôi.

Người bên ngoại hoặc nội của Lê Bá Sâm, ai mà không muốn cháu gái hay em gái họ làm thông bên Lê Gia này, vừa giàu có lại có tương lai sáng lại, mai mốt gì đó biết đâu giúp ít được họ.

Với lại... ai cũng biết Lê Bá Sâm từng bị tổn thương khá nặng trong mặc tình cảm, vì vậy nhất định sẽ không thể yêu thêm ai nữa, và họ chắc chắn nếu con gái hoặc cháu gái họ có con của Lê Bá Sâm thì không muốn cưới cũng phải cưới. Chính là họ tính... tính tới mức không thấy cái gì sai sót nhưng người tính không bằng Lê Bá Sâm tính, anh không những thẳng tay giúp những cô gái trẻ động dục đó, thỏa mãn còn cho họ một người chồng hẳn hoi. Mỗi lần bị tính kế, những người con gái TRINH TIẾT GIỮ KHẼ gì gì đó mà họ hàng đi tận khách sạn là om sòm cả lên đó... khi mở cửa phải nói là... khóc không ra nước mắt. Không chỉ mất của còn lỗ vốn nữa mà.

Bị hoài bị mãi, dẫu có thần thánh cũng quên thôi, nên Lê Bá Sâm chỉ còn cách kiếm một cô vợ để bản thân anh bớt khổ sở.

Chính là người tính... không bằng người tính, vô tình chơi đùa lại có được món hàng đẹp mà hiếm ( chỉ Tư Noãn Noãn), thôi thì anh vẫn nên tận dụng thôi.

••••••

Vệ sinh cá nhân xong lại thay bộ tây trang màu tối như mọi khi xuống dưới phòng bếp, chính là vừa bước xuống lại có mùi hương thơm ngon bay thẳng vào mũi anh, Lê Bá Sâm khẽ hít hít vài lần để xác nhận có phải thật không. Càng xuống dưới càng rõ ràng mùi hương này, Lê Bá Sâm khẽ bước nhanh vào bếp, thấy Tư Noãn Noãn đang chăm chú nhìn chén dĩa trên bàn, môi Lê Bá Sâm khẽ câu lên nhưng là nghĩ về gì đó lại nhíu chặt mày lại, đi nhanh tới bàn ăn ngồi xuống.

Cả đám người giúp việc từ nãy đến giờ điều trốn lúc này lại đi ra đồng thanh gọi.

" Chúc cậu chủ buổi sáng tốt lành. "

Tư Noãn Noãn nhìn 4 5 người con gái không khỏi nhíu chặt mày, thầm nói " GIẢ TẠO ".

Lê Bá Sâm nhìn thức ăn trên bàn, lại nhìn về phía Tư Noãn Noãn hỏi.

" Cái này là do cô làm? " ánh mắt vẫn không rời khỏi Tư Noãn Noãn.

Tư Noãn Noãn còn chưa kịp nói đã bị người giành nói trước.

" Cậu chủ, cô ta bắt Aley làm giúp cô ta đó!"

Mày Lê Bá Sâm nhíu chặt khẽ quát.

" Ai cho cô dám gọi mợ chủ cô này cô kia? "

Một câu của Lê Bá Sâm dọa 5 người lúc nãy còn đang định bêu xấu Tư Noãn Noãn nhảy dựng.

Tư Noãn Noãn nhìn về phía cô gái nói dối kia, nhíu chặt mày lại nhìn Lê Bá Sâm nói.

" Tôi không biết anh thích ăn gì không thích ăn gì nên chỉ có thể làm như vậy. "

" Bọn họ không nói. "

Tư Noãn Noãn câu lên khóe môi lại nói như không biết gì.

"Ủa chứ không phải anh không cho bọn họ nói sao? "

Một câu hỏi vờ như không biết chuyện gì... nhưng lại làm cho một đám phía sau không kiềm được run rẩy, bọn họ cứ nghĩ cô ta không dám hó hé gì, với lại không phải cậu chủ ghét cô ta lắm sao? sao...sao lại như vậy.

Lê Bá Sâm khẽ nheo mắt lại nhìn quản gia, không nhanh không chậm nói.

" Từ bao giờ Lê Gia lại có một đám ô hợp như thế?"

••••••••••••••••••••

Nhớ Like và Bỏ Phiếu ủng hộ Boo nha ^^!