Chương 10: Hoàn toàn dựa vào kỹ năng diễn
Kha Lâm tỉnh lại từ giấc mơ nặng trĩu, cảm giác còn mệt mỏi hơn so với lúc chưa ngủ. Hắn day day lông mày, cố gắng kéo ý thức thoát khỏi bóng đêm vô tận. Hơn nửa ngày, hắn mới mở to mắt, chậm rãi đỡ thân thể đứng dậy. Tuy hắn đi đứng không tiện, nhưng hắn không muốn phơi bày khoảnh khắc yếu đuối nhất của mình trước mắt người khác, kiên trì tối đa hóa khả năng tự túc. Cho dù trong phòng ngủ của hắn có rất nhiều thiết bị phụ trợ giúp hắn có thể dễ dàng chăm sóc bản thân nhưng hắn vẫn phải mất rất nhiều thời gian mới thay xong quần áo từ phòng ngủ đi ra.

Mai Khâm đợi hắn ở phòng ăn, mỉm cười nói: "Buổi sáng tốt lành, tiên sinh."

Mặt trời đã lên rất cao. Lúc này Kha Lâm vẫn chưa ăn gì, hàng ngày Mai Khâm luôn chuẩn bị bữa sáng thật thịnh soạn để hắn tùy ý chọn lựa.

Có điều hôm nay hoàn toàn bất đồng.

Kha Lâm nhìn chiếc bánh bao lẻ loi hiu quạnh trước mặt, được thêm nửa cốc trà gạo, trầm mặc một lúc.

Quản gia gian nan báo cáo với Kha Lâm: "Tôi vốn làm nhiều hơn một chút rồi... Xem ra tôi đã đánh giá thấp sức ăn của Tư thiếu gia."

Nhất thời Kha Lâm không muốn ăn bất cứ cái gì, mặt không biểu tình hỏi: "Người kia đâu?"

Mai Khâm nghĩ nghĩ, muốn nói lại thôi.

Kha Lâm bình tĩnh nói tiếp: "Không sao. Anh nói đi, hắn đang ở nơi nào?"

Mai Khâm giơ ngón tay, chỉ chỉ lên trên lầu, nói: "Tư thiếu gia đang học."

Mai Khâm đẩy Kha Lâm lên tầng hai. Tư Hạo Lam không ở trong phòng mà ngồi trên sàn ở tiểu sảnh tầng hai, trước mặt bày một đống sách, cái mở ra cái úp xuống, vứt linh tinh trên mặt đất. Tư Hạo Lam vừa đọc sách vừa không ngừng lẩm nhẩm cái gì, biểu cảm trên mặt liên tục thay đổi, lúc chuyên chú, lúc khinh thường, lúc lại như bừng tỉnh đại ngộ. Martha ngoan ngoãn "ngồi" bên cạnh y.

Tư Hạo Lam đang đọc sách bỗng nhiên xoay người... thâm tình nhìn Martha, nói chuyện với cô: "Giành được vé lên con tàu này... là chuyện đẹp nhất cuộc đời anh để anh có thể gặp được em. Rose, em nhất định phải sống sót."

Màn hình hiển thị của Martha hiện ra dấu chấm hỏi: "Không hiểu."

Tư Hạo Lam bực mình nhưng vẫn cố gắng giữ kiên nhẫn dạy bảo cô: "Sao ngươi ngốc như vậy. Ngươi phải trả lời ta là "Em nhất định làm được, Jack... Nhất định làm được."

Martha máy móc lặp lại: "Em nhất định làm được, Jack."

Tư Hạo Lam hài lòng gật đầu: "Không đến nỗi quá ngốc, còn cứu được." Y nhíu mày nhìn quyển sách "Phân tích những trích đoạn kinh điển của Titanic" trong tay có chút hoang mang.

Kha Lâm và Mai Khâm ở trên hành lang chứng kiến hết thảy. Kha Lâm hỏi: "Hắn đang làm gì vậy?"

Mai Khâm trả lời: ""Hôm qua Tư thiếu gia mang về không ít sách diễn kịch, hiện tại đang đọc, có lẽ muốn nâng cao kỹ năng diễn."

Kha Lâm mê man: "Hắn còn cần nâng cao diễn xuất? Đã diễn đủ hay rồi mà. Là sách Tư Ích Niên cho hắn sao?"

Mai Khâm bất đắc dĩ mà nói: "...Không phải, đại khái Tư thiếu gia là vì chuyện đi thử vai kia."

Kha Lâm lúc này mới nhớ ra nghề nghiệp của Tư Hạo Lam chính là diễn viên. Hắn cứ tưởng Tư Hạo Lam rèn luyện diễn xuất là vì muốn hoàn hảo quyến rũ hắn. Hóa ra không phải như vậy, Kha Lâm mơ hồ có chút không vui, đồng thời cũng hiểu được, chẳng trách y có thể thay đổi cảm xúc trong nháy mắt. Lúc thì đỏ mặt đáng yêu lúc lại hung hung dữ dữ. Đây toàn bộ đều dựa vào kỹ năng diễn.

Kha Lâm lại hỏi: "Tại sao Martha lại ở đây?"

Mai Khâm càng bó tay: "Martha vốn đang quét rác, Tư thiếu gia đột nhiên bắt cô ấy đọc sách cùng mình. Đại khái bọn họ đang luyện tập đối diễn đi."

Kha Lâm giận tái mặt: "Vậy mà còn cưỡng ép hầu gái của ta."

Hai người ở đó quan sát Tư Hạo Lam một lúc. Mai Khâm tưởng Kha Lâm sẽ nổi giận, không ngờ hắn chỉ nhìn một lúc rồi bỏ đi.

Tư Hạo Lam biết Kha Lâm đến, ngoài mặt không quan tâm để ý đến hắn nhưng thực tế sợ hắn lại gần. Trực giác của y xác định Kha Lâm không biết nguyên nhân y đỏ mặt chân mềm. Y không thể để Kha Lâm phát hiện ra nhược điểm của mình, tốt nhất tận lực tránh xa một chút.

Nếu muốn vang danh bốn biển, giành được ngàn vạn fans phải chuẩn bị tốt một chút. Thực tế Tư Hạo Lam được kế thừa kỹ năng diễn của nguyên chủ, là có năng khiếu diễn xuất bẩm sinh. Nhưng Tư Hạo Lam vẫn cố gắng tìm hiểu thế giới nghệ thuật biểu diễn, xem hết đống sáng mang về. Toàn bộ sách nhét đầy thân xe SUV đều đã được đọc qua, một quyển cũng không sót. So với đọc bí tích tu luyện thì giáo trình lý luận phổ thông này dễ hiểu hơn nhiều. Người luyện võ tu đạo khả năng tập trung cực kì cao, Tư Hạo Lam lật qua một lần kiến thức cơ bản liền ghi chép toàn bộ trong đầu.

Hóa ra muốn đi đường con hát vẫn cần phải rất cố gắng.

Tư Hạo Lam vứt quyển sách đang cầm trong tay, duỗi thắt lưng một cái, thấm thoát y đã đọc hết nửa ngày, bụng lại đói.

Y ngoắc ngoắc tay với Martha, nói: "Đi theo ta."

Martha thành thành thật thật khởi động bánh xe nhỏ, theo sau Tư Hạo Lam xuống lầu.

Mai Khâm vẫn chưa chuẩn bị xong cơm trưa. Từ khi có thêm Tư Hạo Lam, áp lực quản gia gia tăng mãnh liệt. Ba bữa cơm không những phải đảm bảo đủ phần ăn mà còn bị ghét bỏ vì quá thanh đạm.

Trong lúc đợi cơm trưa, Tư Hạo Lam dẫn Martha đi thẳng về phòng mình, y lo rằng nếu đi dạo khắp nơi sẽ đụng phải Kha Lâm.

Kết quả, vừa vào phòng y liền thấy xe lăn của Kha Lâm.

Tư Hạo Lam chửi thầm trong lòng.

Kha Lâm đang nâng khung giường ngày hôm qua bị Tự Hạo Lam bẻ gãy, không biết làm cái gì.

"Ngươi làm gì vậy?" Tư Hạo Lam trừng mắt hỏi hắn.

Chiếc giường đặt trong phòng ngủ dành cho khách được thiết kế theo phong cách Bắc Âu rất đơn giản. Khung giường cơ bản được làm bằng gỗ, cho nên hôm qua Tư Hạo Lam mới dễ dàng bẻ thành đoạn như vậy. Hiện tại các mảnh gỗ này đều đang đặt trên đùi Kha Lâm. Hắn cầm hai thanh gỗ ngang, chắp nối hai đầu sau đó ghép lại với nhau.

Tư Hạo Lam nhìn ra, người này đang sửa giường.

Thì ra, hắn nghèo như vậy. Tư Hạo Lam nghĩ trong lòng, nhà nghèo đến độ phải khiến một thiếu gia què chân tự mình động tay làm thợ mộc.

Kha Lâm dường như nhìn ra Tư Hạo Lam đang nghĩ gì, âm u nhìn y một cái, mở miệng nói: "Ta không thích thay đổi bài trí trong nhà."

Từ lời hắn, Tư Hạo Lam mới phát hiện, đồ đạc trong phòng này quả thật đều rất cũ. Thảm trải sàn, giấy dán tường, dụng cụ trong nhà thậm chí bát đũa, toàn bộ đều có kiểu dáng từ nhiều năm trước, không có cảm giác hiện đại. Ngay cả Martha cũng được Kha Lâm chế tạo cách đây mười mấy năm.

Không biết vì sao, Kha Lâm cố ý duy trì thiết kế trong nhà, giường hỏng cũng phải sửa, không nỡ vứt đi.

Kha Lâm nói xong, lại nhìn về phía Martha. Kha Lâm xoa đầu cô, nói: "Đưa tay."

Martha nghe vậy liền giơ tay lên. Đôi bàn tay tròn tròn mở ra, bên trong đưa ra hai cái kìm. Kha Lâm cầm một thanh gỗ cố định trong tay cô, để cô hỗ trợ chống đỡ.

Qủa nhiên, nói cô chỉ biết quét rác là lừa y. Tư Hạo Lam nhìn thủ hạ mới thu nạp của mình lại đến nhờ cậy chủ nhân cũ, có chút tức giận.

Kha Lâm không nhìn Tư Hạo Lam, cúi đầu tập trung làm chuyện của mình.

Ánh mắt Tư Hạo Lam dừng trên tay hắn, nhìn hắn sử dụng dụng cụ tu sửa mặt gỗ bị gãy, sau đó đặt một ống kim loại đặc biệt lên phần bị hỏng. Hành động của hắn thoạt nhìn rất thành thạo, không giống lần đầu tiên làm loại chuyện này. Kia không phải là đôi bàn tay sống trong nhung lụa. Ngón tay thon dài linh hoạt nhưng không hề trơn bóng mịn màng.

Tư Hạo Lam nhớ lại hôm qua, y từng bị đôi tay này chạm vào.

Lúc đó Kha Lâm có chút lo lắng, nhẹ nhàng vươn tay phủ lên trán y một chút giống như chuồn chuồn đạp nước. Chỉ một chút như vậy cũng để lại xúc cảm lạnh lẽo mà thô ráp, tạo thành từng gợn từng gợn sóng dập dềnh xao động.

Tư Hạo Lam lại cảm thấy tâm trì thần đãng.

"Ngươi muốn đỏ mặt là có thể đỏ mặt sao?"

Gợn sóng trong lòng biến thành sóng to gió lớn, Tư Hạo Lam mạnh mẽ lấy lại tinh thần, phát hiện không biết Kha Lâm nhìn y từ khi nào. Vì thế, Tư Hạo Lam nhận ra mình lại mặt đỏ tai hồng.

Con mẹ nó. Chỉ nhớ laị chuyện sờ trán thế mà mặt cũng đỏ được.

Kha Lâm cẩn thận đánh giá y, tiếp tục hỏi: "Đỏ mặt có thể kiểm soát hả, cũng là một loại kỹ năng diễn?"

Tư Hạo Lam chứng minh bản thân không chịu thua kém, thô lỗ nói: "Lão tử khí huyết tràn đầy, trời sinh hồng nhuận."

Kha Lâm hiển nhiên không tin, bình thường da của Tư Hạo Lam trắng như ngọc.

"Giúp ta dựng nó lên đi." Kha Lâm không gây khó dễ chuyện mặt đỏ mặt trắng, ra hiệu cho Tư Hạo Lam.

Y đã sửa xong toàn bộ phần gãy, rốt cuộc đi đứng không tiện, không thể đứng lên dựng khung trang bị. Kha Lâm nhìn Tư Hạo Lam bảo y chủ động lại đây hỗ trợ.

Tư Hạo Lam nói: "Ngươi quăng thứ đó lại đây."

Vẻ mặt Kha Lâm như muốn nói ngươi đùa ta hả. Tư Hạo Lam vừa hung ác trừng mắt với hắn vừa đỏ mặt đi đến, tiếp nhận khung gỗ, chậm rãi đi lên giường lắp xong đầu giường.

Không thể phủ nhận tay nghề của Kha Lâm không tồi. Phần đầu giường bị bẻ thành từng đoạn ngày hôm qua nay đã được khảm bằng một ống kim loại, nhìn như một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật, một chút cũng không khó coi.

Kha Lâm hài lòng nhìn vật dụng trong nhà lại có thể tiếp tục sử dụng hiển nhiên tâm trạng không tồi, hắn nói với Tư Hạo Lam: "Ngươi chờ một chút." Tiếp theo hắn lục ra một thanh gỗ bỏ đi, cầm dụng cụ, mười ngón tung bay không biết đang làm cái gì.

Một lát sau, hắn ném cho Tư Hạo Lam một thứ gì đó. Tư Hạo Lam tiếp bằng hai tay, sau khi bắt được vừa thấy là một con thỏ gỗ to bằng ngón trỏ. Thỏ con tròn tròn trơn trơn, đôi tai hoạt bát dựng thẳng, trên cái mông béo tròn có một chiếc đuôi nhỏ, tuy con thỏ rất bé gần như không có chi tiết gì nhưng vẫn rất đáng yêu.

Đáng tiếc sóng não Tư Hạo Lam không tiếp nhận được hai từ "Đáng yêu" này, y nghi hoặc hỏi: "Đây là cái gì?"

Kha Lâm nhấc tấm thảm mỏng trên đùi mình lên giũ toàn bộ vụn gỗ trên người xuống đất. Martha lập tức khởi động chương trình vệ sinh, bắt đầu quét rác. Hắn nói: "Tặng cho ngươi."

Tư Hạo Lam vẻ mặt chấm hỏi: "Tại sao lại tặng ta?"

Kha Lâm cười khẽ, nói: "Ngươi là bà xã ta mua về, ta muốn tặng thì tặng."

Vẻ mặt hắn bỡn cợt, nụ cười có phần tà khí, nói: "Dù sao bộ dáng ngươi khi đỏ mặt thẹn thùng rất giống con thỏ."

Trong nháy mắt Tư Hạo Lam bùng nổ.

Y một đời đường đường là Ma Quân thế mà bị so sánh với con thỏ?

Mặt Tư Hạo Lam lại đỏ nhưng lần này là tức giận.

Y có chỗ nào giống con thỏ vừa béo vừa nhỏ?

Tư Hạo Lam tức giận đến phát run, hậu tri hậu giác ý thức được Kha Lâm đang trêu y, hơn nữa khẳng định là cố ý chính vì muốn nhìn thấy phản ứng của y.

Y, thế mà bị đùa giỡn!

Trong lòng Tư Hạo Lam điên cuồng gào thét muốn đánh chết tên này, đánh cho đến khi hắn ngoan ngoãn mới thôi. Nhưng "Hệ thống cưỡng chế thuần phục" trong thân thể khiến y không thể phản kháng Kha Lâm, chỉ có thể nắm chặt con thỏ, đứng nghiến răng nghiến lợi, động cũng không động.

Riêng Kha Lâm cảm thấy rất hài lòng, dù là biểu diễn cũng được, bộ dáng trong trắng ngoài hồng của Tư Hạo Lam rất đẹp mắt.

Lúc Mai Khâm gọi hai người xuống ăn cơm liền nhìn thấy một cảnh tượng như thế này. Tư Hạo Lam đứng một góc run run rẩy rẩy, Kha Lâm hơi nhếch môi, cười như địa chủ ác bá cưỡng bức dân nữ mà Martha đứng bên cạnh đợi nửa ngày đã hiện lên biểu thị "Trong chế độ chờ."

Từ đó về sau, để phòng ngừa bản thân không bị tức chết, Tư Hạo Lam thấy Kha Lâm đều đi đường vòng. Kha Lâm đang suy nghĩ bước tiếp theo nên cùng Tư Hạo Lam đối diễn như thế nào trước nên không trêu chọc y.

Tốt xấu cùng mấy người chung sống ngoài mặt bình an vô sự.

Mai quản gia phát hiện, chỉ cần hai người kia không lên cơn điên, thế giới này thật hòa bình làm sao. Nhưng loại hòa bình tạm bợ này rốt cuộc không kéo dài. Vào một sớm nào đó Mai Khâm rời giường sau đó phát hiện ra một chuyện động trời. Anh không quan tâm Kha Lâm còn đang ngủ, chạy vào phòng chủ, miễn cưỡng gọi hắn tỉnh dậy.

"Sao vậy?" Kha Lâm bực bội rời giường, bới bới đầu không kiên nhẫn hỏi.

Mai quản gia vẻ mặt khiếp sợ, báo cáo với tiên sinh nhà mình: "Tiên sinh, Tư thiếu gia lại đi rồi."

Kha Lâm lập tức tỉnh táo.

Mai Khâm tiếp tục nói: ""Cậu ấy không những bỏ đi còn lấy cả chiếc Cayenne trong nhà. Hơn nữa không chỉ một mình còn đem theo Martha đi rồi."