Chương 19: Chim chuột một chút
Kha Lâm nhìn Tư Hạo Lam như nhìn kẻ ngốc.

Tư Hạo Lam mất hứng, đứng thẳng dậy, từ sau cửa đi ra, nói: "Ta ăn đến miệng thì nhớ tới ngươi, để lại cho ngươi một cái đùi, ngươi hẳn nên cảm tạ ta."

Kha Lâm co rút khóe miệng. Hắn lấy hai ngàn vạn đổi lấy một cái đùi gà.

"Đứng ngốc đó làm gì?" Kha Lâm nói xong, Tư Hạo Lam lúc này mới chầm chậm đi tới, ngồi xuống mép giường cách hắn xa nhất.

"Cách xa như vậy làm gì? Ta sẽ ăn thịt ngươi sao?" Kha Lâm cảm thấy bọn họ tiếp xúc cũng không ít cho lắm, tại sao Tư Hạo Lam còn điệu bộ e lệ.

Ngươi sẽ! Tư Hạo Lam oán thầm trong lòng, chậm rãi dịch chuyển cái mông tôn quý, xích lại mấy centimet.

"Quay phim tốt không?" Kha Lâm hỏi.

Tư Hạo Lam nói: "Vẫn chưa bắt đầu quay. Chỉ chụp mấy tấm ảnh, tuyên truyền một chút."

"Thế mà đi nhiều ngày như vậy."

Kha Lâm vừa nói ra những lời này, Tư Hạo Lam liền đắc ý. Không ngờ Kha Lâm nhớ y nha.

Tư Hạo Lam hiếm khi kiên nhẫn giải thích với hắn: "Ngươi cho rằng quay phim dễ dàng như vậy sao? Sắp tới cũng phải chuẩn bị công tác rất nhiều. Nhưng mà ngươi chờ xem, đến lúc đó nhất định nổi tiếng."

Y dương dương tự đắc, kiêu căng ngạo mạn trên mặt vì phớt hồng mà giảm đi không ít, ngược lại khiến cho y có vẻ trẻ con.

"Tất nhiên, ta đầu tư hai ngàn vạn mà." Kha Lâm bình tĩnh nói, lông mi một chút cũng không động, tự nhiên mà cầm túi giấy trong tay đưa cho Tư Hạo Lam.

Tư Hạo Lam theo bản năng tiếp nhận túi giấy, cúi đầu nhìn nhìn, hỏi: "Ngươi không ăn hả?"

Đôi môi mỏng của Kha Lâm nhả ra vài từ: "Tâm ý ta nhận, sẽ không đoạt thứ ngươi thích."

Sau khi Tư Hạo Lam nghe xong, thoải mái lấy đùi gà ra, gặm ngay tại trận, vừa ăn vừa nói: "Hai ngàn vạn kia tuyệt đối sẽ không để ngươi lỗ vốn."

Kha Lâm vậy mà mỉm cười, nói: "Ta sẽ không làm ăn thua lỗ."

Tư Hạo Lam nhớ ra hắn tốn bao nhiêu triệu để mua vợ. Không biết lỗ không lỗ.

Tư Hạo Lam nhanh gọn gặm sạch đùi gà. Gà nướng thơm giòn da mỏng thịt mềm, dầu mỡ từ da và thịt liên tục trào ra. Tư Hạo Lam ăn đến bóng loáng cả tay.

Kha Lâm tỉnh bơ rút ra một chiếc khăn tay, vươn tay nắm lấy cổ tay Tư Hạo Lam giúp y lau.

Hắn lau rất cẩn thận. Chiếc khăn bọc lấy ngón tay Tư Hạo Lam, từ bàn tay chậm rãi di chuyển đến đầu ngón tay, còn nhẹ nhàng chà xát lên các đốt.

Chính là khoảng cách hai người thực sự không quá gần, Kha Lâm lại không thể tự do hành động, làm cho tư thế bọn họ có chút kì quái.

"Đã nói ngươi lại gần chút." Kha Lâm oán giận, nhưng giọng nói vẫn bình thường thản nhiên.

Tư Hạo Lam lúc này mới rục rịch, sát về phía Kha Lâm.

Tay hai người không cách nào tránh đụng vào nhau. Ngón tay Kha Lâm rất lạnh, không có độ ấm, thế nhưng tay Tư Hạo Lam mắt thường cũng có thể thấy đang biến thành màu hồng nhạt, sờ bỏng người.

"Tay ngươi rất mềm." Kha Lâm nói.

Kha Lâm thường xuyên dùng thái độ nghiêm túc đánh giá Tư Hạo Lam. Ví dụ như ngoại hình ngươi nhìn rất đẹp, tay ngươi rất mềm, linh tinh... Nội dung câu nói không đứng đắn, nhưng thái độ hắn một mực thản nhiên giống hệt như đang tham khảo vấn đề khoa học.

Tư Hạo Lam phẫn nộ nghĩ. Đồ biến thái! Lưu manh! Nhất định là cố tình!

Nhưng Tư Hạo Lam không có cách nào khống chế bản thân rút tay ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn lau sạch sẽ từng ngón tay của mình. Sau đó Kha Lâm lại thẳng người, dựa lưng lên xe lăn, ung dung bình tĩnh như chưa từng sảy ra chuyện gì.

Tư Hạo Lam rút tay về, trừng mắt với Kha Lâm.

Thủ đoạn của Kha Lâm đúng là càng ngày càng tinh vi. Ngày đầu tiên trói y vào đầu giường, bây giờ lại tìm cơ hội sờ tay y, càng ngày càng chú trọng chi tiết, hiệu quả cũng càng ngày càng tốt. Tư Hạo Lam cảm giác bệnh trạng của mình từng bước một trở nên nghiêm trọng.

Không biết hắn học từ đâu ra.

Kha Lâm hài lòng nhìn Tư Hạo Lam đỏ như cua, nói: "Hy vọng ngươi có thể quay phim thật tốt, đừng để hai ngàn vạn của ta đổ sông đổ bể."

Lúc sau Tư Hạo Lam thở phì phò tông cửa xông ra, Kha Lâm không nhịn được nâng khóe miệng, cầm lấy cuốn sách ban nãy đặt dưới chân, vô thức mở ra, một chữ cũng không vào.

Mai Khâm gõ cửa tiến vào, trên tay bưng một đĩa trà bánh, lại phát hiện Tư Hạo Lam đã biến mất.

Quản gia lập tức bất đắc dĩ cười nói: "Tiên sinh, đã nói không nên ức hiếp Tư thiếu gia."

Kha Lâm khép sách, nói: "Ta không có ức hiếp. Ta đang sủng ái hắn." Hắn cười nói. "Hắn cố ý trở về một chuyến vì muốn tặng đùi gà cho ta. Ta không thể phụ lòng hắn."

Trên lưng Mai Khâm nổi một tầng da gà. Nụ cười của Kha Lâm khiến cho người ta sợ hãi. Anh buông trà bánh, đổi đề tài nói: "Lần này vì Tư thiếu gia sử dụng đường đi của Khoa học kỹ thuật Chấn Vũ, quẹt hai ngàn vạn, đồng thời cũng bại lộ chúng ta. Tư Ích Niên sẽ biết chúng ta có liên quan với Chấn Vũ, như vậy có thực sự ổn không?"

Kha Lâm thu hồi nụ cười trên mặt, lại trở nên u ám. Hắn nói: ""Không có gì là không ổn. Nếu không cần tên tuổi Chấn Vũ, sản phẩm bên kia sẽ không đạt, lại lịch đầu tư không rõ ràng. Người ngoài cảm thấy Kha gia suy tàn, Tư Ích Niên đang hoài nghi tài lực của ta. Hiện tại để lộ Chấn Vũ, cho ông ta ăn một viên thuốc an thần. Ông ta mới có thể yên tâm hợp tác với ta."

Mai Khâm gật đầu, nhưng vẫn có chút sầu lo: "Vẫn là lộ bài quá sớm." Anh ta chần chờ một lúc, vẫn quyết định nói ra lo lắng của mình. "Chuyện này nguyên nhân là vì Tư thiếu gia, nếu không phải đầu tư cho cậu ấy..."

Kha Lâm nhấc tay, cương quyết ngắt lời Mai Khâm, hắn nói: "Bất kể có Tư Hạo Lam hay không, bước này cũng phải đi."

Mai Khâm rót một tách trà đưa cho tiên sinh nhà mình, nói: "Tôi chỉ sợ cậu vì Tư thiếu gia dao động quyết tâm của mình. Dù sao... Cậu ấy là con trai Tư Ích Niên."

Kha Lâm nhận trà, ực ực uống một ngụm, ánh mắt tăm tối khó hiểu, nói: "Không liên quan tới hắn. Ta sẽ không dao động."

*

Tư Hạo Lam chạy khỏi phòng Kha Lâm, trở về phòng mình.

Y quăng khuôn mặt đen sì của mình lên trên giường, vô cùng không phục!

Y chẳng biết tại sao lại bị Kha Lâm giao nhiệm vụ, rõ ràng đóng phim là vì chính mình.

Lại nói y đúng là tự chuốc phiền. Vốn có thể không cần trở về, trong lòng lại giống như có một chiếc móc nhỏ, treo tâm hồn y trong dinh thự này. Hơn nữa đây là lần đầu tiên khi y hưởng thụ đồ ăn lại phân tâm vì một người khác, thậm chí còn muốn giành một chút đồ ăn cho người ta.

Tư Hạo Lam đưa tay sờ vào trong túi áo, lấy ra con thỏ nhỏ bằng gỗ.

Con thỏ thật sự rất đáng yêu rất vô tội. Tư Hạo Lạm vô thức vân vê cái đuôi nó, nghĩ.

Y nhất định trúng độc!

Tư Hạo Lam phiền muộn cất con thỏ, rút điện thoại di động lướt weibo. Hiện tại tin tức trên mạng về "Nghịch lưu" không nhiều, weibo chính thức mỗi ngày nhả ra một bức ảnh tạo hình. Mọi người thông qua ảnh chụp biết đến Tư Hạo Lam, nhưng dù sao phim vẫn chưa chiếu, cũng không đánh ra nhiều động tĩnh. Tư Hạo Lam thu hoạch được mấy fans người sống từ đợt trước, trừ lần đó ra không còn gì nữa.

Y nhìn các diễn viên khác, dưới weibo vô cùng náo nhiệt, trong lòng chua loét, nghĩ thầm, lão tử cũng có fans.

Chữ cái huynh cuồng like kia vẫn trước sau như một like cho y. Tư Hạo Lam mở trang cá nhân của hắn, vẫn như cũ một nội dung cũng không có. Nếu hắn không kiên trì bền bỉ like cho Tư Hạo Lam, Tư Hạo Lam đã nghĩ hắn là fans cương thi.

Tư Hạo Lam nghĩ nghĩ, gửi cho chữ cái huynh một tin nhắn.

"Ở đó không?"

Bên kia lập tức trả lời: "Ở."

Thì ra là người sống thật nha.

Tư Hạo Lam tiện tay tìm trong di động một bức ảnh nhiếp ảnh gia bên kia chụp cho hắn, chưa từng được chỉnh sửa đăng lên. Ảnh chụp thủ trưởng Tư Hạo Lam mặc quân phục, uy phong lẫm liệt. Y nói: "Cho ngươi xem tấm ảnh độc nhất vô nhị, chưa từng đăng lên nha."

Bên kia biểu thị đã xem, nhưng rất lâu không trả lời.

Tư Hạo Lam không nhịn được nói thêm: "Chỉ cho mình ngươi xem, ca ca có phải rất đẹp trai không?"

Y xem dưới weibo minh tinh, fans điên cuồng thả rắm cầu vồng* toàn cái gì mà "Ca ca là thần tiên hạ phàm." còn có "Ca ca đẹp trai quá đi. Đốt cháy trái tim em rồi." các thứ...

Tư Hạo Lam học cách nói chuyện của những người đó, đột nhiên nghĩ đến bình thường truy tinh đều là các em gái. Chữ cái huynh hẳn nên gọi là chữ cái muội mới đúng.

(Rắm cầu vồng*: fans tâng bốc idol một cách sến súa, dù có thả rắm cũng như cầu vồng.)

Chữ cái muội lời ít ý nhiều hồi âm: "Đẹp trai."

Tư Hạo Lam đối với fan này có chút không hài lòng, chỉ đạo cô: "Ngươi hẳn nên học tập người ta khen thần tượng của mình như thế nào. Còn nữa không cần thả like, chia sẻ weibo của ta đi."

Chữ cái muội không lập tức trả lời. Tư Hạo Lam đoán chừng cô đang lên baidu xem thả rắm cầu vồng là như thế nào.

Một lát sau mới nhận được tin nhắn hồi âm của cô: "Được ca ca, anh là người đẹp trai nhất thế giới. Người nói ngôi sao đẹp nhất định chưa từng thấy qua ánh mắt của anh. Em mãi mãi yêu anh. Moa moa."